Chỉ cần con gọi một tiếng “Má ơi…” là má sẵn sàng bỏ hết mọi việc đang làm để chạy lại. Chỉ cần con nói một câu “Con thích…”, má sẽ nhớ mãi. Chỉ cần con nói “Con sắp về”, má đã tất tả ra chợ từ sớm, mua toàn những thứ cần thiết để nấu món con thích.

Má chẳng bao giờ quên những điều con thích, nhưng lại luôn quên mất bản thân mình.

Hồi nhỏ, mỗi lần nhà có đùi gà, má đều gắp bỏ vô tô cơm con. Con hỏi:

“Má ăn chưa?”

Má nhăn mặt nói:

“Má ăn rồi.”

Lớn lên mới biết, đó là lời nói dối quen thuộc của má. Má chưa ăn, hoặc má chỉ ăn phần xương, phần cổ, phần cánh. Còn phần ngon nhất, má luôn dành cho con. Đối với má, chỉ cần thấy con ăn ngon miệng là má no rồi.

Có lần con chỉ lỡ miệng nói:

“Con thích món này.”

Chỉ một câu nói vu vơ vậy thôi, mà má nhớ quài luôn.

Mỗi lần con từ thành phố về, vừa bước tới cửa đã ngửi thấy mùi món ăn quen thuộc. Má không bao giờ hỏi con còn thích nữa không. Trong ký ức của má, con vẫn là đứa con ngày nào, vẫn thích món đó, vẫn cần được ăn ngon sau những ngày xa nhà.

Con đi làm, đi học, mỗi ngày gặp biết bao người. Còn má, quanh đi quẩn lại chỉ nghĩ hôm nay con có ăn đúng bữa không, có ngủ đủ giấc không, có mệt không.

Má lúc nào cũng nói dối.

  • “Má không đói.”
  • “Má còn tiền.”
  • “Má khỏe mà.”
  • “Con đừng lo cho má.”

Ngày xưa con cứ ngỡ đó là sự thật. Đến khi lớn lên mới hiểu, tất cả chỉ là những lời nói dối của một người má luôn muốn dành phần tốt nhất cho con.

Người ta bảo má dễ bị lừa.

Đúng vậy.

Chỉ cần con nói “Con ổn.”, má sẽ tin, dù trong lòng vẫn lo. Chỉ cần con nói “Con không thiếu gì đâu.”, má vẫn lén nhét thêm vài tờ tiền vào túi. Chỉ cần con bảo “Đừng chờ con.”, má vẫn ngồi trước hiên ngóng từng tiếng xe.

Má không dễ bị lừa vì má ngây thơ.

Má dễ bị lừa vì má thương con quá nhiều.

Tình thương của má lớn đến mức chấp nhận tin mọi lời con nói, miễn là con bình yên. Má có thể nhịn ăn, nhịn mặc, thức khuya, dậy sớm, làm lụng cả đời mà chưa từng than một câu. Điều má mong chẳng phải con giàu có hay thành đạt đến đâu, mà chỉ là con khỏe mạnh, sống tử tế và những lần trở về nhà vẫn còn gọi một tiếng:

“Má ơi…”

Đối với cả thế giới, má chỉ là một người phụ nữ bình thường.

Nhưng đối với con, má là người đã hy sinh cả tuổi trẻ, cả cuộc đời và cả những ước mơ của mình để đổi lấy tuổi thơ của con.

Sau này con mới hiểu, trên đời này có rất nhiều người có thể lừa má bằng lời nói.

Nhưng người lừa má nhiều nhất, có lẽ vẫn là con.

Con lừa má rằng con ăn uống đầy đủ. Con lừa má rằng công việc không áp lực. Con lừa má rằng con không thiếu thốn điều gì. Con lừa má rằng con ổn…

Và má… lần nào cũng tin.

Không phải vì má khờ.

Mà vì với má, chỉ cần tin con là má thấy lòng mình nhẹ hơn.

Nếu có một điều ước, con chỉ mong thời gian đi chậm lại.

Để má đừng già nhanh quá.

Để con còn được ăn những bữa cơm má nấu.

Còn được nghe má cằn nhằn.

Còn được làm đứa con vô tư gọi một tiếng:

“Má ơi…”

Vì con biết, trên đời này sẽ chẳng bao giờ có ai yêu con nhiều như má, và cũng sẽ chẳng bao giờ có ai dễ bị con “lừa” bằng tình thương vô điều kiện như má.